Tôi sinh năm 1995, năm nay cũng ngót gần 31 rồi. Tôi đã trải qua 2 lần đại phẫu; một lần khi tôi còn bé tí, 3 tháng tuổi tôi mổ lồng ruột; một lần cách đây 2 năm, tôi mổ cắt kén khi phổi to bên phổi trái - cái kén này tình cờ phát hiện trong 1 lần tôi đi khám sức khỏe định kì. Cơ thể với 2 vết sẹo lớn nhưng đối với tôi nó không ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi, tôi vẫn khỏe mạnh và sinh hoạt bình thường. Điều mà tôi muốn nói đến là những vết sẹo trong tầm hồn tôi, nó cũng nhiều không kém và khó lành vô cùng. Những vết sẹo trong tâm hồn vẫn là những vết sẹo gây nhiều ảnh hưởng đến cuộc sống nhất, nó gây ra những biến đổi trong tính cách và cách hành xử của tôi một cách sâu sắc, kéo dài và đau đớn âm ỉ.
Sống từng ấy năm cuộc đời, tôi đã nếm trải nhiều cay đắng tủi nhục, cũng như những niềm vui và niềm hạnh phúc. Nhưng những điều vui vẻ thì ít, đau khổ thì quá nhiều nên không đủ để cân bằng; mà cũng một phần những thứ đau khổ sẽ được ghi nhớ sâu đậm hơn là những niềm vui chớp nhoáng. Những sự kiện đau buồn xảy ra, một vết sẹo lại được khắc vào tâm hồn; càng đau khổ nhiều, vết sẹo càng sâu và to lớn. Thật đúng là một con người xấu xí nếu bạn nhìn vào tâm hồn của tôi. nó giống như 1 cái cây sần sùi toàn vết sẹo cắt ngang dọc, gốc cây thì lung lay, thân cân thì lùn và tán thì hơi úa.
Gia đình tôi hồi xưa rất nghèo, bố mẹ tôi đều là nông dân và lao động tự do nên việc đặt hi vọng vào 2 đứa con trai là con đường sáng duy nhất của họ. Học là con đường mà những người nghèo như nhà tôi thấy là con đường duy nhất có thể giúp chúng tôi vươn lên. Áp lực học hành, bố mẹ thì lúc nào cũng gây sức ép về con đường học vấn và những kì vọng về 2 ông con trai có thể làm giàu từ việc học hành sau này, điều này vô tình gây cho không chỉ tôi và anh trai tôi vết sẹo lớn về việc thoát nghèo làm giàu. Rồi bà nội tôi bị ung thư dạ dày rồi mất, vết sẹo vô cùng lớn trong cuộc đời tôi. Tôi được bà chăm sóc như con từ bé, sau khi bà bị bệnh tôi đã phải chứng kiến quá trình bà tôi vật lộn với căn bệnh quái ác và sau đó mất trong sự đau đớn. Ám ảnh vô cùng và đau khổ vô cùng lên tâm hồn tôi. Rồi một lần tôi bị gia đình bỏ rơi trong một sự kiện lúc tôi học lớp 9; tôi cũng không muốn kể, vì nó là một sự xấu hổ lớn của tôi làm tôi bị rơi vào sự lạc lõng trong khoảng thời gian rất dài sau đó.
Thời gian dần trôi, nhiều người trong gia đình nội ngoại tôi qua đời, mỗi người mất đi giống như một mảnh kí ức bị vỡ vụn, mỗi lần nghĩ đến là thấy đau lòng. Sinh tử là không tránh khỏi, nhưng những cuộc chia tay trong đau đớn của bệnh tật thật đau đớn và đáng sợ vô cùng.
Ông nội tôi tuần rồi có đi khám bệnh do huyết áp cao, đau đớn thay chụp cắt lớp lại cho ra kết quả một khối u to ở phổi phải. Thằng con lớn của tôi thì cách đây vài tuần có thức dậy lúc 3h sáng và khóc không ngừng, vợ tôi ngay đêm đó cũng mơ cụ mất. Ở quê thì bà cô trong họ đi xem thầy có bảo trong họ có tang. Bạn nghĩ sao? Tôi thì thấy chuẩn bị thêm những mảnh kí ức sắp bị vỡ vụn và nó chắc chắn sẽ gây ra cho tôi những vết sẹo lớn tiếp theo.