Thứ Ba, 16 tháng 12, 2025

Bỏ lại quá khứ, hướng tới tương lai

Hà Nội những ngày nay ô nhiễm khủng khiếp. Với một người có lá phổi nhạy cảm và không được khỏe như tôi thì đó là một thảm họa. Tôi thì không quá bận tâm về vấn đề ô nhiễm lắm, bởi vì tôi cũng hiểu một quy luật: Kinh tế phát triển quá nhanh, ô nhiễm là khó tránh khỏi. Công ty tôi làm ở khu vực Liễu Giai, còn nhà tôi thuê ở tận cầu Đông Trù (tòa Euro window), cách nhau tới tận 22KM nên thành ra mỗi lần đi làm là như đi du lịch. Việc đi làm hàng ngày qua một loạt các công trình đang xây, ô nhiễm bụi mù mịt, đường xá thì nhiều sỏi đá với ổ gà thật là nhiều nguy hiểm. Nhưng nhìn những công trình hiện đại, đẹp đẽ đang dần xuất hiện làm tôi cảm thấy thêm tự hào và niềm tin về một tương lai tươi sáng sắp tới.

Tôi đã đọc được một bài báo gần đây, bài báo đó nói rằng: Việt Nam là một trong những quốc gia hiếm hoi thoát nghèo chỉ trong một thế hệ. Chắc ai lứa 6x đến 9x sẽ rõ nhất về những sự thay đổi trong nền kinh tế nước nhà. Tôi cũng là một đứa trong lứa 9x, đã từng trải qua gia đoạn khó khăn vô cùng của những năm 2000, mặc dù thời điểm đó kinh tế cũng đã khá hơn rất nhiều. 

Gia đình tôi ở quê, bố mẹ làm nông nghiệp, lúc đó nhà tôi có 6 người: Ông bà nội, bố mẹ, tôi và anh trai. Làm nông thì không đủ ăn, có thóc gạo ăn thôi chứ tiền nong chi tiêu phải làm việc khác để kiếm ra. Bố tôi vật lộn với công việc làm thuê để kiếm tiền, thời đó bố tôi làm phụ xây ở trên Hà Nội; ông Nội tôi có lương hưu, nhưng ông nát rượu, gia đình lục đục nhiều và số tiền của ông ngoài mua rượu thì cũng chả đủ chi tiêu. Thời đó ngoài đồng bắt cua cá vẫn còn nhiều, bà tôi và tôi vẫn đi mò cá, ốc thường xuyên ở các mương máng để bán lấy tiền mua thịt, ngoài ra nhà tôi còn nuôi bò, tính ra một năm đẻ một lứa bán cũng được kha khá tiền. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng vẫn là những năm tôi cảm thấy hạnh phúc nhất, được ông bà bố mẹ che chở, sống vô lo vô nghĩ.

Tôi không muốn kể quá sâu về sự khó khăn của gia đình tôi những năm cuối 90 đầu 2000, dù sao nó cũng qua rồi, nghĩ lại lại cảm thấy đau lòng. Nhìn thấy đất nước phát triển mạnh, các bác bên trên đặt mục tiêu năm 2045 Việt Nam sẽ trở thành một quốc gia thu nhập cao, văn minh hiện tại. Tính ra lứa 8x với 9x sẽ là lứa tuổi được chứng kiến toàn bộ quá trình phát triển của đất nước từ nghèo khó đi lên hiện đại hóa. Lứa tuổi của bọn tôi đã trải qua những gì: Khủng hoảng kinh tế 2008, thương mại Mỹ - Trung 2018, Covid 19 - 2019 .... Chỉ còn vài ngày nữa, hàng triệu tỷ đồng được bơm ra nên kinh tế VN để cho một mục tiêu tăng trưởng 2 con số trong nhưng năm tiếp theo của Việt Nam. Một tương lai tươi sáng đang ở phía trước, cả đất nước như một đại công trường, mọi người đang làm việc hăng say và thần tốc; chính bản thân tôi đang cảm thấy mình hừng hực khí thế, cố gắng làm việc và học hỏi để góp sức nhỏ nhoi vào quá trình phát triển của đất nước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cơ thể với những vết sẹo chằng chịt

 Tôi sinh năm 1995, năm nay cũng ngót gần 31 rồi. Tôi đã trải qua 2 lần đại phẫu; một lần khi tôi còn bé tí, 3 tháng tuổi tôi mổ lồng ruột; ...