Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2025

Tôi đang cảm thấy mình không đủ năng lực

Gần đây có nhiều người tìm đến tôi nhờ giúp đỡ. Người thì nhờ tìm hộ công việc, người thì xin chỗ thực tập, người thì muốn tôi bán giúp hàng, người thì nhờ tôi dạy về IT…

Hai năm qua, tôi sống khá khép mình ở một nơi xa thành phố Hà Nội, ít giao lưu và cũng không còn chơi bời nhiều. Lý do là tôi lập gia đình và có hai đứa con trong khoảng thời gian rất ngắn. Thời gian dành cho bọn trẻ chiếm hầu hết quỹ rảnh của tôi, và tôi cũng muốn dành trọn những năm đầu đời cho chúng.

Khoảng 1–2 năm trở lại đây, việc làm ăn trở nên khó khăn hơn trước, vì thế tìm việc hay buôn bán cũng vất vả hơn nhiều. Những người tìm đến tôi một phần vì họ không có nhiều mối quan hệ hoặc không đủ khả năng tự xoay xở. Nhưng thực ra… tôi cũng giống họ.

Tôi đã cố gắng lục lại các mối quan hệ cũ để xem có thể giúp họ được gì không, và cũng tự mình hỗ trợ trong khả năng có thể. Nhưng rồi tôi nhận ra mình không còn đủ năng lực để giúp đỡ ai: mối quan hệ không còn bao nhiêu, kiến thức cũng quên dần, đầu óc thì chẳng nghĩ ra được gì.

Tôi cảm thấy bất lực với chính bản thân mình. Điều nhỏ nhoi duy nhất tôi có thể làm cho họ là lắng nghe và động viên họ kiên trì — vì thật lòng mà nói, chính tôi cũng đang vật lộn với cuộc sống của mình.

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2025

Bị người khác nhìn xuyên thấu cảm giác khó chịu làm sao

Tôi đang nằm trên giường đọc cuốn sách “Những tấm lòng cao cả” trong một buổi tối se lạnh của cái rét đầu mùa, thì bỗng nhiên một mảnh ký ức thời quá khứ hiện về.

Năm cấp 3, khi tôi học lớp 11, có một lần những đứa bạn trong lớp gán ghép tôi với một bạn nữ. Tất nhiên là tôi không thích bạn ấy, nhưng chuyện gán ghép thì trước giờ tôi vốn chẳng mấy để tâm.

Nhưng lần này lại khác: trong nhóm trêu chọc ấy có cả người con gái mà tôi yêu đơn phương từ lâu. Không hiểu sao lúc đó cơn giận trong tôi bỗng nổi lên. Tôi vốn dĩ là một đứa rất dễ tính và hiếm khi thể hiện cảm xúc, vậy mà hôm ấy tôi đã ném thẳng chiếc máy tính Casio (thời đó cũng khá đắt) về phía mấy đứa đang trêu mình, mặt mày đầy bực tức.

Đột nhiên thằng bạn tôi — một đứa có vẻ hiểu tôi hơn những người khác — đứng ra nói:
“Thôi chúng mày đừng trêu nó nữa, nó đang thích người khác mà cứ gán ghép linh tinh làm nó bực.”

Nó nhìn tôi rồi nhìn sang người con gái mà tôi thầm thương bằng một ánh mắt xuyên thấu, như thể nó hiểu hết những điều tôi giấu trong lòng. Mọi người xung quanh cũng có vẻ đoán ra phần nào, khiến tôi cảm thấy hơi ngượng.

Bị người khác nhìn thấu suy nghĩ là một cảm giác thật khó chịu… nhưng cũng rất thú vị. Ít ra, tôi biết vẫn có người thực sự hiểu mình.

Cơ thể với những vết sẹo chằng chịt

 Tôi sinh năm 1995, năm nay cũng ngót gần 31 rồi. Tôi đã trải qua 2 lần đại phẫu; một lần khi tôi còn bé tí, 3 tháng tuổi tôi mổ lồng ruột; ...