Gần đây có nhiều người tìm đến tôi nhờ giúp đỡ. Người thì nhờ tìm hộ công việc, người thì xin chỗ thực tập, người thì muốn tôi bán giúp hàng, người thì nhờ tôi dạy về IT…
Hai năm qua, tôi sống khá khép mình ở một nơi xa thành phố Hà Nội, ít giao lưu và cũng không còn chơi bời nhiều. Lý do là tôi lập gia đình và có hai đứa con trong khoảng thời gian rất ngắn. Thời gian dành cho bọn trẻ chiếm hầu hết quỹ rảnh của tôi, và tôi cũng muốn dành trọn những năm đầu đời cho chúng.
Khoảng 1–2 năm trở lại đây, việc làm ăn trở nên khó khăn hơn trước, vì thế tìm việc hay buôn bán cũng vất vả hơn nhiều. Những người tìm đến tôi một phần vì họ không có nhiều mối quan hệ hoặc không đủ khả năng tự xoay xở. Nhưng thực ra… tôi cũng giống họ.
Tôi đã cố gắng lục lại các mối quan hệ cũ để xem có thể giúp họ được gì không, và cũng tự mình hỗ trợ trong khả năng có thể. Nhưng rồi tôi nhận ra mình không còn đủ năng lực để giúp đỡ ai: mối quan hệ không còn bao nhiêu, kiến thức cũng quên dần, đầu óc thì chẳng nghĩ ra được gì.
Tôi cảm thấy bất lực với chính bản thân mình. Điều nhỏ nhoi duy nhất tôi có thể làm cho họ là lắng nghe và động viên họ kiên trì — vì thật lòng mà nói, chính tôi cũng đang vật lộn với cuộc sống của mình.